Đoàn giám sát của Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng giám sát tại Hà Nội
Chiều 5-4, Đoàn giám sát của Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội do Phó Chủ nhiệm Ủy ban Lê Như Tiến làm Trưởng đoàn đã làm việc với UBND TP Hà Nội về việc thực hiện Luật Di sản văn hóa.
Chiều 5-4, Đoàn giám sát của Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội do Phó Chủ nhiệm Ủy ban Lê Như Tiến làm Trưởng đoàn đã làm việc với UBND thành phố Hà Nội về việc thực hiện Luật Di sản văn hóa. Phó Trưởng đoàn ĐBQH Hà Nội Chu Sơn Hà cùng dự buổi làm việc
Phó Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thị Bích Ngọc báo cáo với Đoàn giám sát
Theo thống kê, Hà Nội đứng đầu cả nước về số lượng với 5.175 di tích, trong đó 2.119 di tích đã được xếp hạng; trong đó Thành phố trực tiếp quản lý 12 di tích tiêu biểu như Thành cổ Hà Nội, Khu di tích Cổ Loa; Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Nhà lưu niệm Bác Hồ ở Vạn Phúc (Hà Đông)...; các quận, huyện, thị xã, phường, xã, thị trấn quản lý các di tích còn lại. Tính từ khi Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Di sản văn hóa có hiệu lực (năm 2010) đến nay, từ các nguồn Thành phố đã đầu tư tu bổ, tôn tạo 675 di tích. Trung bình, mỗi năm Hà Nội đã đầu tư khoảng 1.000 tỷ đồng cho việc tôn tạo, trong đó gần 50% là từ nguồn ngân sách và từ Chương trình mục tiêu quốc gia. Tuy nhiên, với số lượng di tích lớn nên vẫn khó đáp ứng được nhu cầu thực. Năm 2013, theo báo cáo đề xuất của chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2013 - 2015, số lượng di tích hiện xuống cấp nặng đang chờ được tu bổ là gần 600 di tích. Cùng với đó là quy trình xin cấp phép được tu bổ với các di tích được xếp hạng, di tích đặc biệt quá nhiều thủ tục, nhận thức và sự quản lý chưa sát sao nên thực tế vẫn xảy ra hiện tượng thay mới cấu kiện kiến trúc, thậm chí làm biến đổi hình thức kiến trúc.
Việc khoanh vùng Khu vực bảo vệ I cũng đang là một khó khăn với nhiều quận, huyện khi nguồn kinh phí thực hiện hạn chế. Tính từ năm 2010 đến nay, Thành phố mới khoanh vùng cho 28 di tích đã được xếp hạng. Trong khi đó, mặc dù Thành phố đã di chuyển hàng trăm hộ dân ra khỏi khu vực bảo vệ của di tích, nhưng các vi phạm phần lớn do lịch sử để lại, nên việc giải phóng mặt bằng, cắm mốc giới vẫn lúng túng, kế hoạch tổng thể cũng chưa được xây dựng. Đây cũng là vấn đề đoàn giám sát đề xuất Thành phố tìm ra cơ chế để đẩy nhanh tiến độ thực hiện.
Tại buổi làm việc, lãnh đạo Sở VHTT&DL Hà Nội đề xuất, Thành phố nên nghiên cứu để giao cho Sở TNMT là cơ quan chủ trì việc cắm mốc giới, cấp sổ đỏ cho các di tích sẽ thuận lợi hơn là giao toàn quyền cho các địa phương.
Phó Chủ tịch UBND Thành phố Nguyễn Thị Bích Ngọc nhận định: Hà Nội đã thực hiện Luật Di sản văn hóa với trách nhiệm rất cao. Thành phố đã ban hành Quy hoạch phát triển văn hóa Hà Nội với những mục tiêu rất rõ ràng cho từng giai đoạn về tu bổ và khoanh vùng di sản. Việc tăng cường kiểm tra và phân cấp cũng được thực hiện. Tuy nhiên, do số lượng di tích lớn, việc quản lý của các cấp vẫn chưa sát sao, dẫn đến có nhiều vi phạm xảy ra, phải giải quyết sửa chữa như Chùa Trăm Gian là một ví dụ. Phó Chủ tịch UBND Thành phố cho rằng: Ngoài trách nhiệm của chính quyền địa phương, nhận thức của người dân, còn một nguyên nhân là thủ tục hành chính cho việc cấp phép tôn tạo quá nhiều công đoạn. Do đó, Thành phố đề xuất được cùng Bộ VHTT&DL rà soát lại toàn bộ quy trình thủ tục cấp phép tu bổ, để từ đó tìm ra một phương án hợp lý nhất. Cùng với đó, ngân sách Trung ương nên có sự đầu tư hợp lý hơn với các di tích cấp quốc gia trên địa bàn, để giảm gánh nặng cho Thành phố.
Phát biểu kết luận buổi làm việc, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội Lê Như Tiến đánh giá cao cố gắng của Hà Nội trong việc thực hiện Luật Di sản văn hóa, đồng thời lưu ý cần xem xét kỹ công tác thu nhận cổ vật tại huyện Mê Linh. Trong quá trình vận động người dân trao cổ vật cho địa phương quản lý nên có cơ chế tôn vinh, khen thưởng cụ thể. Trưởng đoàn giám sát cũng đề nghị: Ngoài vốn chương trình mục tiêu quốc gia, Thành phố nên nghiên cứu có thể vận dụng ngân sách địa phương, đặc biệt huy động được nguồn xã hội hóa từ các doanh nghiệp, tổ chức cho tu bổ, tôn tạo di tích đã xuống cấp quá nghiêm trọng.
Theo HNM, KTĐT, HNP
Lượt xem: 753
Bình luận bài viết
Chưa có bình luận nào.