Khai mạc Phiên họp thứ 2 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội: Không nên mở rộng đối tượng cảnh vệ
Sáng 15.8, dưới sự chủ trì của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Ủy ban Thường vụ Quốc hội Khóa XIV đã khai mạc Phiên họp thứ 2. Phát biểu khai mạc, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết, kỳ họp này sẽ tập trung bàn bạc và thảo luận những nội dung như đánh giá kết quả bước đầu việc tổ chức kì họp thứ nhất và cho ý kiến việc chuẩn bị cho kì họp thứ 2, Quốc hội khóa XIV; Cho ý kiến về dự án Luật cảnh vệ; dự án Luật công an xã...
Sáng 15.8, dưới sự chủ trì của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Ủy ban Thường vụ Quốc hội Khóa XIV đã khai mạc Phiên họp thứ 2.
Phát biểu khai mạc, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết, kỳ họp này sẽ tập trung bàn bạc và thảo luận những nội dung như đánh giá kết quả bước đầu việc tổ chức kì họp thứ nhất và cho ý kiến việc chuẩn bị cho kì họp thứ 2, Quốc hội khóa XIV; Cho ý kiến về dự án Luật cảnh vệ; dự án Luật công an xã.
Kỳ họp này cũng sẽ cho ý kiến về tờ trình của Chính phủ liên quan đến việc điều chỉnh kế hoạch vốn nước ngoài năm 2016; Cho ý kiến về Tờ trình của Chính phủ về đề xuất sử dụng nguồn vốn trái phiếu Chính phủ dự phòng giai đoạn 2012-2015 của dự án Hồ Tả Trạch cho hợp phần bồi thường, di dân tái định cư.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân phát biểu khai mạc phiên họp
Tiếp đó, dưới sự điều khiển của Phó Chủ tịch QH Đỗ Bá Tỵ, UBTVQH đã cho ý kiến về dự án Luật Cảnh vệ.
Giữ nguyên đối tượng cảnh vệ như hiện hành
Theo Tờ trình dự án Luật Cảnh vệ, ngày 2.4.2005, UBTVQH đã thông qua Pháp lệnh Cảnh vệ. Pháp lệnh được ban hành đã tạo cơ sở pháp lý quan trọng để lực lượng cảnh vệ thực hiện tốt nhiệm vụ được giao, góp phần phục vụ sự nghiệp bảo vệ Đảng, Nhà nước cũng như công tác bảo vệ an ninh quốc gia và bảo đảm trật tự, an toàn xã hội. Tuy nhiên, sau 10 năm thực hiện, Pháp lệnh Cảnh vệ đã bộc lộ một số bất cập, chưa tương xứng với vị trí, chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của lực lượng cảnh vệ trong tình hình hiện nay. Cụ thể, Pháp lệnh chưa quy định rõ về trách nhiệm phối hợp thực hiện công tác cảnh vệ giữa Bộ Công an với các bộ, ngành liên quan, giữa lực lượng Cảnh vệ với các cơ quan của Việt Nam trên lãnh thổ nước ngoài. Các quy định về trách nhiệm của cơ quan, tổ chức và công dân đối với công tác cảnh vệ còn chung chung, khó thực hiện; chưa quy định cụ thể về chế độ, chính sách của Nhà nước đối với cơ quan, tổ chức bị thiệt hại về tài sản, cá nhân bị thương tích, tổn hại về sức khỏe hoặc bị thiệt hại về tính mạng, tài sản trong khi tham gia phối hợp thực hiện công tác cảnh vệ. Pháp lệnh Cảnh vệ chỉ quy định về cơ cấu tổ chức của lực lượng Cảnh vệ ở Trung ương mà chưa quy định về lực lượng cảnh vệ ở địa phương. Pháp lệnh chưa quy định cụ thể nội dung, biện pháp và trách nhiệm của các Bộ, ngành liên quan trong thực hiện quản lý nhà nước về công tác cảnh vệ; chưa quy định về hợp tác quốc tế trong công tác cảnh vệ. Từ những lý do nêu trên, việc nghiên cứu xây dựng Luật Cảnh vệ là cần thiết.
Trình bày báo cáo thẩm tra sơ bộ Dự án Luật Cảnh vệ, Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng và An ninh Võ Trọng Việt nêu rõ, đa số ý kiến nhất trí với việc nâng Pháp lệnh Cảnh vệ thành Luật nhằm tạo cơ sở pháp lý đồng bộ, bảo đảm sự thống nhất trong hệ thống pháp luật và nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác cảnh vệ, đáp ứng yêu cầu bảo vệ đặc biệt các đồng chí lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, các hoạt động đối ngoại và các mục tiêu trọng yếu của quốc gia, các sự kiện quan trọng, trước tình hình trong nước và trên thế giới có nhiều diễn biến phức tạp, hoạt động khủng bố có xu hướng gia tăng, các thế lực thù địch chống phá quyết liệt. Cùng quan điểm, nhiều Ủy viên UBTVQH cũng cho rằng, xây dựng Luật Cảnh vệ chính là cụ thể hóa quy định của Hiến pháp năm 2013, vừa bảo đảm cho hoạt động giữ gìn an ninh, trật tự của lực lượng cảnh vệ được thuận lợi, vừa bảo đảm quyền con người, quyền công dân.
Liên quan đến các quy định cụ thể trong dự án Luật, như đối tượng cảnh vệ quy định tại Điều 8, có ý kiến đề nghị bổ sung các đối tượng Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao vì cho rằng, các chức danh này có tầm ảnh hưởng quan trọng, liên quan đến hoạt động đối ngoại và phòng, chống tội phạm, nhất là trong đấu tranh phòng, chống khủng bố, tham nhũng hiện nay. Tuy nhiên, Thường trực Ủy ban Quốc phòng và An ninh cho rằng, nên giữ nguyên đối tượng cảnh vệ như quy định tại Pháp lệnh hiện hành; vì khi bổ sung các đối tượng như Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao thì một số chức danh khác như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Bộ Công an cũng có vị trí, tầm ảnh hưởng quan trọng phải được bổ sung. Như vậy sẽ tăng biên chế, cơ cấu, tổ chức của lực lượng cảnh vệ và làm cho dư luận quốc tế hiểu lầm vì an ninh, trật tự ở Việt Nam phức tạp nên phải mở rộng đối tượng cảnh vệ.
Nhất trí với nhận định này, các Ủy viên UBTVQH đề nghị giữ nguyên đối tượng cảnh vệ như quy định của Pháp lệnh hiện hành. Bởi lẽ, việc triển khai thực hiện công tác cảnh vệ đối với người giữ chức vụ, chức danh cấp cao của Đảng và Nhà nước trong thời gian qua là phù hợp, đáp ứng yêu cầu, đòi hỏi của thực tiễn. Theo Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Vũ Hồng Thanh, không nên mở rộng đối tượng cảnh vệ. Việc mở rộng hay thu hẹp đối tượng cảnh vệ là người giữ chức vụ, chức danh cấp cao của Đảng và Nhà nước cần được xem xét trên các tiêu chí. Cụ thể, đối tượng cảnh vệ phải là người có vị trí đặc biệt quan trọng liên quan đến an ninh chính trị, lợi ích quốc gia, dân tộc, cần có chế độ bảo vệ đặc biệt; thực tiễn hoạt động của hệ thống chính trị nước ta là lãnh đạo Đảng, Nhà nước gắn bó mật thiết với nhân dân; cân đối với yêu cầu bảo vệ các đối tượng khác trong hệ thống chính trị; môi trường chính trị - xã hội đất nước; phân biệt rõ giữa “hoạt động cảnh vệ” với “hoạt động bảo vệ” để bảo đảm phát huy hiệu quả và phù hợp với tính chất hoạt động của từng lĩnh vực công tác, tránh chồng chéo, cồng kềnh.

Các đại biểu tham dự phiên họp thứ 2
Phải quy định cụ thể được nổ súng trong trường hợp nào
Đối với quy định tại Điều 19, dự án Luật quy định về sử dụng vũ khí trong khi thi hành nhiệm vụ, có ý kiến đề nghị chỉ quy định có tính nguyên tắc đối với lực lượng cảnh vệ khi thi hành công vụ; còn việc sử dụng vũ khí trong các trường hợp cụ thể phải tuân thủ các quy định của Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ, không nên quy định việc nổ súng riêng cho từng lực lượng có nhiệm vụ thực hiện công tác giữ gìn an ninh, trật tự, an toàn xã hội. Tuy nhiên, các Ủy viên UBTVQH cho rằng, cần thiết phải quy định các trường hợp nổ súng của lực lượng cảnh vệ. Ngoài việc thực hiện các quy định tại Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ thì Luật Cảnh vệ nên quy định cụ thể những trường hợp nổ súng của lực lượng cảnh vệ để chủ động trong các tình huống vì yêu cầu phải bảo vệ tuyệt đối, an toàn đối tượng cảnh vệ. Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga lưu ý, khi buộc phải nổ súng tức là sẽ liên quan đến quyền sống và quyền chết của đối tượng. Vì vậy, cần thiết phải quy định rõ ràng, cụ thể, chi tiết về việc nổ súng cho sỹ quan, hạ sỹ quan, chiến sỹ, cảnh vệ.
Về lực lượng cảnh vệ, Điều 14, Dự thảo Luật, đa số Ủy viên UBTVQH đề nghị lực lượng cảnh vệ chỉ tổ chức ở Trung ương (Bộ Công an và Bộ Quốc phòng), không tổ chức ở địa phương và quân khu, quân chủng, vì sẽ làm tăng biên chế. Do vậy, nội dung này cần được quy định cụ thể ngay trong Luật. Vấn đề cơ cấu, tổ chức của lực lượng vũ trang nhân dân phải do QH quy định để bảo đảm phù hợp với Luật Sỹ quan Quân đội nhân dân Việt Nam và Luật Công an nhân dân.
Theo daibieunhandan.vn và vov.vn
Lượt xem: 505
Bình luận bài viết
Chưa có bình luận nào.